Ngày đăng: 14:00 01/06/2026 - Lượt xem: 13
![]() |
Chuyên gia Tăng Trọng Hiếu - Phó Chủ tịch Hội đồng Khoa học Ứng dụng Công nghệ Tự động hóa Gần đây, tôi có đọc một thông tin khá thú vị về việc Trung Quốc thử nghiệm robot hái trà ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) tại vùng trà Long Tĩnh Tây Hồ, Hàng Châu. Điều khiến tôi quan tâm không phải là câu chuyện “robot biết hái trà”, mà là những gì nằm phía sau thành tựu đó. Những người làm trong lĩnh vực tự động hóa đều hiểu rằng môi trường nông nghiệp ngoài trời là một trong những bài toán khó nhất đối với robot. Nếu như trong nhà máy, ánh sáng được kiểm soát, sản phẩm có tính đồng nhất cao và quy trình vận hành tương đối ổn định, thì tại các đồi trà, mọi thứ gần như ngược lại. Lá trà che khuất lẫn nhau, địa hình không bằng phẳng, ánh sáng thay đổi liên tục theo thời tiết và thời gian trong ngày. Đặc biệt, búp trà là sản phẩm rất mềm và dễ bị tổn thương nếu lực tác động không được kiểm soát chính xác. |
Để một robot có thể nhận diện đúng vị trí cần hái, xác định được chất lượng búp trà, di chuyển chính xác và thao tác đủ tinh tế để không làm hư hại sản phẩm, phía sau đó không chỉ là một cánh tay cơ khí. Đó là sự kết hợp của hàng loạt công nghệ như AI Vision, xử lý hình ảnh, cảm biến thông minh, điều khiển chuyển động chính xác, thuật toán học máy và khả năng vận hành ổn định trong môi trường thực tế.
Đây mới là điều đáng để chúng ta suy ngẫm.

Hiện nay, khi nhắc đến AI và robot, tôi thường thấy hai góc nhìn khá cực đoan.
Một bên cho rằng robot sẽ nhanh chóng thay thế phần lớn lực lượng lao động và tạo ra những biến động lớn về việc làm. Một bên khác lại xem đây chỉ là những màn trình diễn công nghệ phục vụ truyền thông và cho rằng việc ứng dụng rộng rãi vẫn còn rất xa.
Theo quan điểm của tôi, thực tế nằm ở khoảng giữa của hai thái cực đó.
Robot hiện nay vẫn còn nhiều giới hạn. Chi phí đầu tư chưa thực sự thấp. Khả năng thích nghi với các môi trường phức tạp vẫn đang được hoàn thiện. Hiệu quả kinh tế ở nhiều lĩnh vực vẫn cần thời gian để chứng minh trên quy mô lớn. Vì vậy, việc robot thay thế hoàn toàn con người trong tương lai gần là điều chưa thực tế.

Tuy nhiên, cũng sẽ là một sai lầm nếu cho rằng xu hướng này còn quá xa vời.
Điều tôi nhìn thấy rõ là Trung Quốc đang phát triển rất nhanh một hệ sinh thái AI và Robotics tương đối hoàn chỉnh. Họ không chỉ sản xuất robot thành phẩm mà còn đầu tư đồng thời vào các công nghệ nền tảng như servo motor, camera thị giác máy, cảm biến, pin công nghiệp, robot công nghiệp thế hệ mới và cả robot hình người (Humanoid Robotics).
Đây là cách tiếp cận mang tính hệ thống và tạo ra lợi thế cạnh tranh dài hạn.
Đối với các doanh nghiệp sản xuất tại Việt Nam, đây là xu hướng cần được theo dõi nghiêm túc trong giai đoạn 5–10 năm tới. Bởi cuộc cạnh tranh trong tương lai sẽ không chỉ nằm ở chi phí nhân công, mà ngày càng phụ thuộc vào năng lực ứng dụng công nghệ để nâng cao năng suất, chất lượng và tốc độ thích ứng với thị trường.
Theo tôi, câu hỏi quan trọng nhất không phải là “robot có thay thế con người hay không”.
Câu hỏi cần đặt ra là lực lượng lao động sẽ phải thay đổi như thế nào khi AI và tự động hóa ngày càng phổ biến hơn.

Những công việc mang tính lặp lại, có quy trình cố định và dễ tiêu chuẩn hóa chắc chắn sẽ chịu tác động mạnh. Ngược lại, nhu cầu đối với những người có khả năng vận hành hệ thống, lập trình, tích hợp công nghệ, phân tích dữ liệu và triển khai các giải pháp tự động hóa sẽ tăng lên rất nhanh trong thời gian tới.
Điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với doanh nghiệp, cơ sở đào tạo và chính bản thân người lao động trong việc nâng cấp kỹ năng để thích nghi với bối cảnh mới.
Thế giới đang bước vào một giai đoạn mà năng lực cạnh tranh không còn được quyết định chủ yếu bởi nguồn lao động giá rẻ. Lợi thế ngày càng thuộc về những quốc gia, doanh nghiệp và tổ chức có khả năng ứng dụng khoa học công nghệ vào thực tiễn sản xuất một cách nhanh chóng và hiệu quả.
Vì vậy, theo quan điểm của tôi, điều đáng lo ngại nhất không phải là robot phát triển quá nhanh.
Điều đáng lo ngại hơn là chúng ta đứng ngoài sự thay đổi đó quá lâu.